Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Xưa

                                       Mấy chục năm xa trường
                                       Bạn bè đi muôn phương
                                       Nâng cánh diều mơ ước
                                       Ngân vang trời quê hương!

Quên

      Xa nhau đôi chín tuổi xuân,
Gặp nhau tuổi đã lục tuần trở ra.
     Bạn bè nay đã về già,
Thầy trò giờ tóc cũng đà điểm sương.

Mới

Háo hức chờ ngày gặp thầy gặp bạn
(Ngày các thầy về thăm nơi ở cũ)
Đường thì xa, Thầy đâu còn khỏe nữa!
Vẫn canh cánh bên lòng mong gặp lại người thân
(Mấy chục năm rồi vẫn nhớ để tri ân ! ...)

Xưa

     Phạm Hồng Thái, mái trường xưa
Ôi! Bao kỷ niệm như vừa mới đây.
     Mảnh sân trước lớp nhảy dây,
Vườn ai trái ổi vàng cây, như mời!

Gặp

Vội vã vào thăm
Vội vã ra đi
Năm mươi hai năm
Chưa kịp nói điều chi

Âm

      Cuộc vui, vui chửa tày gang
Mà sao tôi bạn vội vàng chia đôi?!
     Thân nhau, ba bốn phần đời
Mù xa bạn đến. Ở chơi một ngày?

Lửa

    Tôi là học sinh khóa I của trường cấp II Phạm Hồng Thái. Năm 1965, tốt nghiệp xong tôi thi vào Trường Trung Cấp Y Hà Bắc khóa 16. Tôi vào trường học đúng vào thời kỳ đế quốc Mỹ bắt đầu cuộc chiến tranh leo thang ra miền Bắc. Năm tôi thi tốt nghiệp cũng là năm quân y viện 110 về tuyển quân. Thấy các chị quân y mặc quân phục đẹp, thế là tôi thích luôn. Nhưng tôi chỉ có 40kg, năn nỉ mãi mới được "ưu tiên" thêm 2kg nữa. Thế là vừa đủ cân. Tôi nhập ngũ đúng ngày hiến chương các nhà giáo, 20 tháng 11 năm 1967. Buổi tiễn đưa vì thế càng thêm trang trọng và cảm động.

Xưa

      Ai cũng có một tuổi thơ và tuổi học trò. Tuổi học trò của tôi là những bạn cùng trang lứa thuở ấy, những năm 1960 của thế kỷ thứ XX, sao mà đẹp thế!
        Quê tôi, xã Tiến Thịnh, huyện Yên Lãng (nay là huyện Mê Linh, thành phố Hà Nội), một miền quê yên ả nằm bên tả ngạn dòng sông Hồng, quanh năm xanh ngắt tre xanh va mờ khói lam chiều, xanh mía, xanh ngô và chiều chiều vang vọng tiếng chuông chùa.

Gian

     Tôi làm Hiệu trưởng Trường cấp II Thạch Đà, tiền thân là Trường cấp II Phạm Hồng Thái, vừa tròn 20 năm, từ năm 1972 đến năm 1992, khi tôi nghỉ hưu. Đó là thời gian cực kỳ cam go của cả dân tộc. Ngành giáo dục cũng không ngoại lệ mà có khi còn khó khăn hơn.

Thầy

       " Mồng một tết cha, mồng ba tết thầy"
      Thầy chủ nhiệm lớp tôi năm ấy còn rất trẻ, người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, hoạt bát,tính tình vui vẻ, rất dễ gũi, thân mật, cởi mở với học trò nên lớp tôi rất thích. Những giờ dạy của thầy thật hấp dẫn. Thầy đã thổi hồn vào những câu ca dao, tục ngữ, những áng văn hay, giúp chúng tôi hiểu và yêu tiếng Việt. Qua việc phân tích những cái hay, cái đẹp, cái tốt, cái xấu trong các tác phẩm văn chương thầy đã mở ra cho chúng tôi con đường hướng tới điều thiện, điều tốt lành ...

Nhớ

   LỜI GIỚI THIỆU
  Sinh ra và lớn lên trên vùng đất cổ Thạch Đà giàu truyền thống yêu nước; nơi " Đô kỳ đóng cõi Mê Linh" của Hai Bà Trưng; nơi có đền thờ Tam vị Nữ Đẳng Thần có công phò giúp Hai Bà đánh đuổi giặc Tô Định nhà Đông Hán ở thế kỷ thứ I; nơi có đình thờ Thành Hoàng Tướng quân Chu Đài dấy binh đánh giặc Ngô thế kỷ thứ III; nơi có Dũng sĩ  Quyết thắng trên đồi Không Tên, Anh hùng LLVTND, Đại tướng, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng QĐNDVN Phùng Quang Thanh ...;

Vọng

 " Tôi luôn mơ đến một ngày Hà Nội trong veo không khói xe cơ giới, phố xá thanh bình với hững vòng quay của xe đạp ..." - Ông Nguyễn Hữu Sơn - Chủ tịch Hội đồng thành viên kiêm Tổng Giám đốc Công ty TNHH Một thành viên Thống Nhất, là một người dám mơ ước và theo đuổi đến cùng giấc mơ của mình, cho dù có lúc không tránh khỏi đơn độc hoặc lạc điệu với thời cuộc''.

Đời


       Những Vòng Quay Về Phía Trước
       Có một thực tế, là người trong cuộc, ông Nguyễn Hữu Sơn thấy tương lai sáng sủa hơn từ chính việc người Việt đã hào hứng trở lại với chiếc xe đạp. Theo lý giải của ông thì triển vọng thị trường xe đạp vô cùng lớn, vì đây không còn là trào lưu mà là nhu cầu thiết yếu của người dân. Việt Nam đang theo xu hướng đi từ tiêu dùng xe đạp đến mức cao hơn, hưởng thụ xe đạp. Nhưng khi ông nhận thấy cơ hội cũng có nhiều đối thủ kinh doanh nhận thấy, và không ít người đã nhanh chân chia sẻ miếng bánh thị trường.

Sơn

      Nguyễn Hữu Sơn sinh năm 1956, là học sinh khóa X của trường Cấp II Phạm Hồng Thái, Thạch Đà, Mê Linh, Hà Nội.  Học giỏi các môn KHTN đặc biệt là môn Toán. Sơn có " hoa tay", viết đẹp, vẽ đẹp và có năng khiếu về kỹ thuật.

Cho tôi

     Mùa thu 1961, sau khi tốt nghiệp khóa đầu trường Sư phạm Trung cấp Thanh Hóa, tôi được phân bổ ra công tác tại Ty Giáo dục Vĩnh Phúc. 22 tuổi, ở quê nhà, tôi làm được nhiều việc của người nông dân. Với kiến thức học được ở trường phổ thông và sư phạm vào loại khá, tôi sẽ là một giáo viên cấp 2 đầy tự tin ở xứ Thanh. Thế còn phải xa gia đình vài trăm cây số đến nơi đất khách quê người thì quả là vô cùng bỡ ngỡ, khó khăn. Nhưng như bao bạn thanh niên khác đã xác định đi bất cứ đâu khi Tổ quốc cần. Thế là ba lô trên lưng tôi ra Vĩnh Phúc.

Và Tuấn

    Tập 1: Chuyện Tình Lan Và Tuấn
    Tập 2: Tình Cũ Không Rủ Cũng Tới
   Lan và Tuấn tình cờ gặp nhau trên phố, và yêu nhau ngay từ ánh mắt đầu tiên. Tình yêu đầu của một cô gái mười tám và chàng trai đôi mươi mới thật mặn nồng và lãng mạn làm sao. Ai cũng bảo Lan gặp may. Mèo mù vớ cá rán. Thường ngày Lan khá lù khù, nói như cô hàng xóm thì Lan " lừ lừ như tàu điện". Cô chẳng chú ý đến ai, chẳng coi ai là " vĩ đại" từ khi đặt chân đến thị xã này cả. Cô cứ ăn, cứ học vậy thôi. Cũng chẳng có ý khêu gợi hay làm duyên, làm dáng với anh chàng nào ở cái thị xã này. Thế mà có ngày cả khu phố tròn mắt ngạc nhiên, khi thấy Tuấn đến nhà Lan chơi. Mà hai đứa trông thân mật như là vợ chồng từ kiếp trước ấy.

    Tập 1: Chuyện Tình Lan Và Tuấn
    Tập 2: Tình Cũ Không Rủ Cũng Tới
  Sau ba năm vật lộn với cuộc sống nơi thôn quê. Sự nghiệp tay trắng tự lập đã bắt đầu thu được những thành công vang dội. Lan đã có tiền. Cô có rất nhiều tiền. Cô đang ngất ngây hạnh phúc với thành tựu mình đạt được. Lòng cô chỉ nghĩ đến Tuấn. Cô chưa bao giờ nguôi nghĩ về điều ấy. Tuấn luôn ở bên trong con người cô. Anh là một phần cơ thể và tâm hồn của cô.

Con


  Năm 1961, rời Trường cấp I Tiến Thịnh, tôi được lên học cấp II trường huyện. Đầu năm chúng tôi còn học nhờ ở đình làng thôn Bồng Mạc, xã Liên Mạc. Khi trường huyện xây xong, chúng tôi chuyển về cơ sở mới đặt ở xã Thạch Đà. Ngôi trường mới có 4 phòng học rộng rãi, mái ngói đỏ tươi! Trường được mang tên người thanh niên yêu nước Phạm Hồng Thái! Tôi và bạn bè phấn khởi và tự hào lắm!

Xưa


    Trường cấp II Phạm Hồng Thái ( nay là Trường THCS Phạm Hồng Thái), cái tên trường đã đi vào lịch sử cùng với con người làm lên lịch sử: Liệt sĩ Phạm Hồng Thái. Vinh dự và tự hào  được ngooig trên ghế nhà trường Phạm Hồng Thái, nơi có truyền thống cách mạng, nơi đã bồi đắp cho chúng ta kiến thức vào đời, để hôm nay biết bao thế hệ học sinh của trường ở khắp mọi miền Tổ quốc " Từ chót mũi Cà Mau đến địa đầu Móng Cái" trở về ôn lại kỷ niệm về mái trường xưa, mái trường Phạm Hồng Thái và bồi hồi  nhớ lại: "

Người


       Nam, cậu học trò nhà nghèo nhưng rất thông minh, hiếu học. Cậu được thầy yêu, bạn mến vì sự thật thà, hiền lành của mình. Ở nhà, ngoài thời gian dành cho học tập. Cậu làm gần như tất cả mọi việc trong nhà thay cho mẹ và chị gái. Với cậu, là người đàn ông chân chính là phải chăm lo được cho người phụ nữ của mình. Vì tuổi nhỏ, cậu không thể kiếm tiền lo cho ra đình, thế lên cậu luôn dành hết việc nhà về phần mình.

Con người


      Nhưng cuộc đời của Nam đã bước sang một trang mới màu tối sẫm. Thay vì được ngồi trên ghế nhà trường để được dạy dỗ, yêu thương. Nam phải đi cải tạo bằng lao động. Sức vóc thư sinh yếu ớt làm cậu bao phen phải mếu dở, khóc dở. Khổ nhất là những người bạn tù thật sự bất hảo của mình. Nam bắt đầu thấy hối tiếc những ngày tháng đã qua. Tiếc cho giấc mơ đại học còn dang dở của mình. Cậu ngày càng lặng lẽ và ít nói đi.

Là tiến

        Tôi sinh ra và lớn lên ở làng Hoàng Xá, xã Hoàng Kim, huyện Yên Lãng, tỉnh Vĩnh Phúc, nay là huyện Mê Linh, thành phố Hà Nội. Tuổi thơ của tôi gắn liền với dòng sông Hồng vừa hiền hòa vừa dữ dằn quanh năm đỏ nặng phù sa.

Tiến


        Khóa học của chúng tôi đang rất thuận lợi  thì chúng tôi được lệnh gấp rút trở về nước phục vụ chiến trường. Đó là vào cuối năm 1966. Trở về nước, chúng tôi tập kết ở một vùng rừng núi Lạng Sơn để nhận công tác mới. Thế là mỗi người mỗi ngả. Tôi được phân công về xí nghiệp ô tô 3/2 trụ sở ở phố Lò Đúc Hà Nội. Đây là một cơ quan lớn có rất nhiều ô tô: Xe giải phóng Trung Quốc, xe Gát của Liên Xô. Nhiệm vụ của Xí nghiệp là vận chuyển các loại hàng hóa phục vụ chiến trường. Tôi được biên chế vào tổ vận chuyển lương thực, thực phẩm. Tổ có 8 người, duy nhất có tôi là nữ. Tôi vừa làm nhiệm vụ lái xe vừa làm nhiệm vụ sửa chữa cho cả tổ vì trông tổ chỉ có tôi đã qua trường học sửa chữa ô tô.

Miên


        Thế là mùa hoa gạo lại sắp qua, lúa chiêm đã "lấp ló đầu bờ", chờ cơn mưa đầu hạ để vào thì con gái. Đã bao mùa hoa gạo đi qua mà tôi vẫn không cắt nghĩa nổi vì sao người ta lại gọi loài hoa có cái tên Mộc miên gắn với câu chuyện tình thủy chung, cảm động, đẫm nước mắt kia là hoa gạo?

Hè đến


        Mùa hè đã sắp đến rồi. Luồn trong bầu không khí là hơi nóng và sự oi ả báo hiệu của một mùa hè đang đến gần. Mùa hè năm nay hẳn sẽ lại chứa chan ánh nắng. Nghĩ đến cái nắng, cái nóng của mùa hè mà cô thấy sợ. Mùa hè này có lẽ cô sẽ chỉ ở trong nhà làm việc cả ngày mà không đi chơi bời đâu cả. Cô sợ cái nắng khô cháy của mùa hè.

Đường dài


         Đã  nửa thế kỷ đi qua nhưng nhũng hình ảnh về ngôi trường cấp II Phạm Hồng Thái  những năm 60 vẫn hằn sâu trong ký ức tôi. Năm tôi vào học cấp II chính là năm đế quốc Mỹ  đem máy bay bắn phá miền Bắc, hậu phương lớn của miền Nam ruột thịt.

Xứ thanh


      Mấy hôm nay ba đứa chúng tôi: Mậu, Mai, Kính dù đã sắp đến cái tuổi " cổ lai hy" mà vẫn cứ háo hức, thấp thỏm chờ ngày cùng các thầy và các  bạn vào xứ Thanh thăm thầy giáo cũ y như hồi còn là cô trò nhỏ chờ ngày đi cắm trại ...

Duyên

      Tôi là chú bé sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở một làng quê ven con sông Hồng bốn mùa đỏ quạch phù sa: Làng Đợ, xã Thạch Đà, huyện Yên Lãng - nay là huyện Mê Linh, Hà Nội. Hồi nhỏ tôi học cấp I trường làng. Lớn lên tôi học cấp II trường huyện. Trường huyện đặt ngay trên xã tôi. Trường mang tên Phạm Hồng Thái, người thanh niên yêu nước mà tiếng bom giết tên toàn quyền Méc - lanh ở Sa Điện, Quảng Châu, Trung Quốc của anh được các thầy dạy Sử thổi vào tâm hồn thơ bé của chúng tôi như một nhân vật huyền thoại. Tôi và nhiều bạn bè tôi đã thuộc lòng bài thơ Tố Hữu viết về anh:

kỷ

    Năm 1996, tôi nghỉ hưu ở tuổi 47, lúc đang làm Trạm phó Trạm Y tế xã Thạch Đà. Sau khi nghỉ hưu, tôi theo chồng con lên Lào Cai để cùng chồng giúp đỡ các con học tập và công tác. Từ đó đến nay đã 12 năm nhưng lòng chẳng khi nào nguôi ngoai nhớ về quê hương, nhớ về bè bạn về mái trường về thầy cô ... nơi có biết bao kỷ niệm mà tôi không thể nào quên.

Đơn phương


         Khi ta yêu thật sự một ai đó. Ta có thể quên đi và bỏ qua hoàn toàn cái tôi của mình vì người ấy. Ta làm mọi thứ để người ấy vui và hạnh phúc. Hạnh phúc của người ấy cũng là hạnh phúc của ta. Có thể trong ngắn hạn ta cũng có cái cảm giác hoan hỷ trong hạnh phúc như bao cặp đôi lứa yêu nhau trên trái đất này. Thế nhưng, để có một hạnh phúc bền lâu trong tình yêu đôi lứa. Đòi hỏi cả hai người trong cuộc phải thật sự yêu thương nhau từ trong đáy tâm hồn mình.

Lớp


   Tôi tên là Nguyễn Văn Được, sinh ngày 16 tháng 10 năm 1948 tại thôn Xa Mạc, xã Liên Mạc, huyện Mê Linh, thành phố Hà Nội. Còn nhỏ tôi học ở trường làng mà  lớp học là những đình, chùa. Từ năm 1961 đến năm 1964 là học sinh trường cấp II Phạm Hồng Thái huyện Yên Lãng (cũ). Từ năm 1964 đến năm 1967 học Trường cấp III Bến Tre, Phúc Yên. Từ năm 1967 đến năm 1973, học Đại học Công Nghiệp Bình Nhưỡng, nước Cộng hòa Dân chủ nhân dân Triều Tiên. Từ năm 1973 đến khi nghỉ hưu (2008) là giảng viên Khoa Cầu đường Trường Đại học Xây Dựng Hà Nội.

Gia đình


        Vụ việc thanh tra kho bạc ở Hải Dương đánh vợ gãy 13 xương sườn, vỡ tim, rách màng phổi ... Gây tử vong vì chị này mặc váy ngắn ngang đầu gôi đi ăn cưới. Là một hồi chuông cảnh báo về tình trạng bạo lực gia đình ở Việt Nam hiện nay.

Mùa


        Mùa hè đã đến. Trong không khí nóng bức và oi ả của mùa hè. Cô lại mơ về một mặt biển xanh với bờ cát dài mượt, óng ả. Biển trong giấc mơ của cô luôn thật đẹp, thật hiền hòa, lãng mạn và thơ mộng. Dù chưa một lần đặt chân đến biển, nhưng những bãi biển trên phim, ảnh, tranh cô đã thấy rất nhiều. Và cô yêu thích chúng. Nhớ hồi nhỏ, mỗi khi buồn cô hay thả hồn mình ngắm bộ tranh sơn dầu về Vịnh Hạ Long của mẹ. Nghe nói đó là một kỷ niệm rất quý giá thời sinh viên của mẹ.

Bãi biển


  Từ Hà nội đi hàng trăm cây số để đến được bãi biển Sầm Sơn, Thanh Hóa. Vừa nhận phòng khách sạn, cất đồ đạc, cô đội một chiếc mũ rộng vành, đeo kính dâm và mặc bộ váy dài rồi thướt tha ra nắm biển. Bãi biển giờ này còn nắng gắt. Có khá ít du khách vẫy vùng với biển khơi. Đa phần họ ngồi trên bờ, dưới những chiếc ô sặc sỡ, nhâm nhi đồ uống và ngắm biển như cô.

Bãi biển


        Cô thấy mệt mỏi, cô muốn nghỉ ngơi và vào khách sạn nằm nghỉ. Biển vẫn dạt dào ngoài kia, và lòng cô cũng đang cồn cào khát vọng chiếm hữu lấy anh mà không được. Cô òa khóc nức nở rồi chìm sau vào giấc ngủ lúc nào không biết. Khi thức giấc đúng vào 5h chiều, thời điểm tuyệt vời để cô đùa giỡn với những con sóng. Lòng cô lại thấy vui vẻ, hân hoan như thường.

Tình

  
      U30, cô tìm cho mình một chàng trai từ facebook để yêu. Trái tim cô tưởng như đã rung lên những nốt nhạc của tình yêu sau nhiều năm yên ắng. Bạn bè chúc mừng cô. Cô thì hồi hộp đón chờ một sự thay đổi trong chuỗi ngày nhạt nhẽo đã qua.

       Lần gặp mặt thứ hai, ngày 24/6/2007, của cựu thầy giáo và học sinh Trường cấp II Phạm Hồng Thái, tôi mới có điều kiện về dự được. Trong không khí đầm ấm của tình cảm thầy trò, bè bạn gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách, tôi có một niềm vui riêng. Đó là việc thầy Phùng Ngọc Liên, thầy chủ nhiệm tôi trong suốt quá trình học cấp II, gửi cho tôi tấm ảnh chụp đội bóng đá của trường, trong ảnh có tôi, một thành viên của đội bóng. Tấm ảnh chụp đôih bóng, có trò, có thầy, 16 người tất cả. Tôi rất vui mừng vì thấy lại mình ở tuổi học trò , 16 cách đây tròn 45 năm. Tôi rất cảm động vì thầy chủ nhiệm của tôi đã giữ gìn tấm ảnh ấy ngót một phần hai thế kỷ, giờ trao lại cho tôi. Điều đó cho thấy thầy nhớ đến cả những sở thích riêng của học trò.

Đã khuất


 Viết cho Tạo lá thư này, mình cứ nghĩ là Tạo còn sống, mà còn sống thật như bao người con Đất Việt đã ngã xuống trong chiến tranh vệ quốc vẫn sống mãi trong lòng dân tộc " Bảng vàng bua đá vẫn nghìn thu".

Mẹo


         Mùa hè của miền Bắc thật oi nóng và khó chịu. Gia đình có điều kiện có điều hòa còn đỡ. Những nhà nghèo mà lại có máu bê tông không chống nóng hoặc lợp bằng tấm ploxi măng thì thật cơ khổ. Căn nhà luôn nóng hầm hập như một chiếc lò sấy khô.

Mùa


         Mùa hè trông khí nóng ẩm. Nắng lắm, mưa nhiều. Là môi trường lý tưởng cho các nấm độc phát triển, gây bệnh cho con người. Đồ ăn, thức uống thì nhanh chóng bị ôi thiu. Sức đề kháng của con người bị giảm đáng kể. Gây mệt mỏi, chán ăn và các bệnh về da.

Phần


        Buổi gặp mặt đầu xuân năm 2014 của Hội đồng hương xã  Thạch Đà tại Hà Nội, tôi được thầy Liên và chị Tâm Toán giao cho một việc hết sức nặng nề: " Tới đây, Ban liên lạc sẽ tái bản cuốn: " Trường cấp II Phạm Hồng Thái - Một thời để nhớ" của cựu thầy trò Trường cấp II Phạm Hồng Thái, chú  phải có một bài viết để đăng trên đó. Anh Thanh, anh Thắng có bài rồi, chú không có là không được đâu". Câu chuyện chỉ có vậy, nhưng với tôi thì vô cùng khó khăn, bởi vì tôi không quen viết văn, lại càng không quen viết về bản thân mình. Chuyện ấy làm tôi trăn trở mãi.

Chữ


       Kết thúc khóa học chúng tôi nhận quyết định công tác theo sự phân công của tổ chức. Một con đường, một ngac rẽ mới đối với chúng tôi. Tôi khoác ba lô về Nhà máy Z117 thuộc Tổng cục kỹ thuật vào một buổi chiều cuối năm 1982, thuộc thôn Xuân Kỳ, xã Đông Xuân, huyện Sóc Sơn, thành phố Hà Nội, một vùng đất nghèo khó nhưng giàu truyền thống cách mạng và lãng mạn với câu chuyện truyền thuyết về Thánh Gióng đánh giặc Ân xâm lược.

Tâm

     Thế rồi một điều may mắn, nhưng cũng hết sức bất ngờ đã đến với tôi đó là vào tháng 12/1997, tôi được cấp trên bổ nhiệm làm giám đốc nhà máy mà tôi đang công tác. Quả thực khi nhận nhiệm vụ tôi thấy rất vui vì cấp trên đã tin tưởng và trao trọng trach cho một cán bộ trẻ như tôi, song tôi cũng hết sức lo lắng vì trách nhiệm quá nặng nề.

Nuôi ta

     Để chuẩn bị cho cuốn " Trường cấp II Phạm Hồng Thái - Một thời để nhớ " ra đời. Ban biên soạn có "kêu gọi " các thầy và các em học sinh gửi ảnh và bài viết về những kỷ niemj của " Một thời để nhớ " cho Ban biên soạn. Rất vui, vì chỉ trong một thời gian ngắn. Ban biên soạn đã nhận được khá nhiều bài với  đủ các thể loại khác nhau gửi về. Bài nào đọc cũng cảm động. Cảm động vì nó là tiếng  lòng được viết ra từ gan ruột, từ trái tim của tình thầy trò, tình bè bạn cách đây gần một phần hai thế kỷ.

Chuyến đi

        Bước sang thế kỷ thứ XXI, thế kỷ của tri thức, thế kỷ của tình yêu, ước mơ và khát vọng. Sắc màu trên dải đất hình chữ S ngày càng lung linh như một hòn ngọc nằm ven bờ Biển Đông. Trên dải đất đó, con người Việt Nam đang ấp ủ bao hoài bão sau hàng trăm năm bị đô hộ và chiến tranh.

Hiện nay

      Trường THCS Phạm Hồng Thái xã Thạch Đà, huyện Mê Linh, thành phố Hà Nội, tiền thân là Trường cấp II Phạm Hồng Thái, huyện Yên Lãng (cũ), được thành lập năm 1961.

Quê


        Khi còn nhỏ, mỗi buổi đi chợ về, bà ngoại hay mua cặp bánh giò về làm quà cho các cháu. Nó thích lắm, vì mỗi dịp như thế thể nào nó cũng ăn ké của hai em, tức hai cháu nội của bà một miếng bánh giò. Mặc dù sau mỗi lần như thế, hai đứa em thì tìm cách hãm hại, đánh đuổi nó. Mợ thì mặt đỏ phừng phừng mắng nhiếc và chì chiết nó. Nhưng nó vẫn rất vui. Vì bánh giò quả rất thơm ngon và tinh khiết!

Như thế

      Trường cấp II Phạm Hồng Thái ( nay là Trường THCS Thạch Đà, huyện Mê Linh) được thành lập năm 1961. Trường mang tên người thanh niên yêu nước nổi tiếng với tiếng bom Sa Diện đã làm rung chuyển chính quyền thực dân Pháp ở Việt Nam và là sự khích lệ, thôi thúc lớp thanh niên có chí hướng đứng lên sẵn sàng xả thân vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Không tên


         Phùng Quang Thanh, sinh năm 1949 trong một gia đình nông dân nghèo tại vùng châu thổ sông Hồng thuộc xã Thạch Đà, huyện Mê Linh, Hà Nội. Từ nhỏ Phùng Quang Thanh đã rất tự hào về quê hương mình, nơi hai bà Trưng phất cờ khởi nghĩa, lãnh đạo nhân dân giành được thắng lợi và định đô ở Mê Linh. Câu thơ trong trang sách học trò lúc nào cũng in đậm trong tâm hồn anh:

Quên


         Tôi thật sự cảm động khi  được các đồng chí trong Ban biên soạn cuốn " Trường cấp II Phạm Hồng Thái - một thời để nhớ" cho tôi có cơ hội nói lên tình cảm của mình đối với quê hương Thạch Đà, với thầy, cô và bạn bè Trường cấp II Phạm Hồng Thái, xã Thạch Đà, huyện Mê Linh, Hà Nội.


       Nói đến mùa hè là người ta nghĩ ngay đến cái nắng như thiêu như đốt. Nghĩ đến cơn mưa như trút nước làm ngập úng phố phường và đồng ruộng. Nhớ cả những đợt hạn hán kéo dài làm nứt nẻ đồng ruộng và gây cháy rừng ở nhiều nơi. Nhưng mà với tôi, mùa hè thật đẹp đẽ, sáng tươi với những bản tình ca bất diệt về tình yêu cuộc sống.

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016

Thần

      Cách đây cũng đến gần chục năm. Trong một lần tôi đi trên đường phố của thủ đô sầm uất. Vốn sinh ra và lớn lên ở một làng quê, nên cái thành phố này với tôi khá xa lạ. Đang định chạy qua một hàng bán quả vú sữa trông rất ngon. Vì chị gái tôi đang sinh em bé trong bệnh viện. Tôi định đi ra cửa hàng ấy để mua quả vú sữa và quả hồng xiêm cho chị ấy ăn. Thì bất ngờ chân tôi đau điếng như có ai đó vừa đóng một chiếc đinh lớn vào. Khi tôi cúi xuống theo phản xạ xem chuyện gì đang xảy ra với cái chân trái của tôi. Thì thất phần gót của một chiếc giày cao gót nhọn hoắt, vàng chóe đang dồn tất cả trọng tâm, trọng lực của chủ nhân cái chân to đẹp đó lên bàn chân của tôi. Một chiếc ô tô vèo qua. Thì ra cô ta và vài người khác đang định sang đường, họ có vẻ rất vội. Nhưng vì tránh chiếc xe đang đi tới. Cô ấy đã lùi lại và dồn cả trọng lực cơ thể vào gót đế dép cao gót vào chân tôi.

Một người

     Thời gian trôi qua thật nhanh, thế là cũng 6 năm trôi qua kể từ ngày đó. Công việc và học tập đã cuốn hút tôi. Tôi không nghĩ gì về chuyện đó nữa. Vì nỗi buồn đau mà cô ấy đã gây ra cho tôi, chỉ như thùng muốn đổ vào đại dương cuộc đời tôi đã đi qua mà thôi. Nhưng tôi không còn hâm mộ cô ca sĩ xinh đẹp ấy nữa. Hóa ra con người thực tế của cô ấy khác xa với hình ảnh mà cô ấy đã xây dựng trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Còn chuyện cô ấy kết hôn bí mật và sinh con với anh người yêu đại gia, đã là một chủ đề rất nóng trên báo chí và trên các phương tiện truyền thông. Tôi cũng đã đọc một vài bài báo nói rằng cô ấy có một quá khứ không hay ho tốt đẹp gì. Nhiều người hâm mộ cô ấy không tin điều đó là sự thật. Nhưng tôi tin rằng những bài báo đó là sự thật. Trong lòng tôi thấy nhẹ nhàng hơn về cuộc gặp gỡ bộ mặt thật của thần tượng của tôi trên phố.  Dù sao tôi cũng thấy mừng cho cô ta. Vì cô ấy đã chinh phục được trọn vẹn trái tim của một người đàn ông giàu có và nổi tiếng.

Thói thường

      Một người có một lối sống ổn định, cân bằng, luôn giữ lối sống và cách ứng xử bình thường trong nhiều hoàn cảnh khác nhau của cuộc sống. Đấy mới là người có tư chất cao nhất. Họ là những người điềm tĩnh trong cuộc sống. Có thể vì họ không phải là những người nổi bật trong cuộc sống. Họ có thể là người không nắm giữ những chức vụ cao trong cơ quan, tổ chức. Thậm chí họ còn có thể là đối tượng bị những người khác coi thường. Nhưng thật sự thì họ mới là những người tốt nhất. Họ luôn cảm thấy bình yên, thanh thản, và hạnh phúc với cuộc sống của chính mình. Ở bên những người đó chúng ta sẽ luôn cảm thấy yên tâm, bình yên, và hạnh phúc. Họ cũng là những người dũng cảm và mạnh mẽ nhất trong cuộc sống. Có thể nhiều thứ mọi người trong xã hội sẽ làm tốt hơn họ. Nhưng có rất nhiều thứ mà mọi người trong xã hội không thể làm, nhưng họ lại làm điều ấy rất tốt.

Quan trọng

   Khi suy nghĩ về cách lựa chọn người bạn đời. Có bao giờ bạn tự hỏi, điều gì ở người bạn đời sẽ làm lên hạnh phúc trong cuộc hôn nhân của các bạn. Tôi tin là có rất nhiều người khẳng định tiền bạc trong gia đình, và tình cảm của người bạn đời dành cho mình, là thứ tạo lên hạnh phúc trong cuộc hôn nhân của các bạn. Điều này là không sai. Vì không một gia đình nào có thể hạnh phúc nếu cuộc sống của họ thiếu thốn cả về vật chất và tinh thần. Không có tiền, họ không thể duy trì một cuộc sống ở mức cao cần thiết để nuôi dưỡng tình yêu. Không có tình yêu, người ta không thể bao dung, tha thứ và làm cho nhau hạnh phúc trọn vẹn được. Vì tình yêu mới là thứ giúp gắn kết cả thế giới. Nó giúp hai con người vốn xa lạ với nhau. Sống với nhau dưới một mái nhà, cùng chia sẻ với nhau mọi vui buồn trong cuộc sống.

Bản thân

    Một người khôn ngoan và có giáo dục trong xã hội, sẽ luôn có một lối sống bình thường rất tốt. Từ cách ăn mặc, nói năng, đến nếp sống, và tác phong sinh hoạt. Tất cả những điều này đã tạo nên hồn cốt con người của họ. Khi lối sống, nề nếp sống của họ phù hợp với tiêu chuẩn chung được xã hội thừa nhận. Thì họ có thêm sức mạnh để luôn là chính mình khi gặp khó khăn, và áp lực trong cuộc sống. Vì cá tính, nhân cách của họ thuận với lẽ sống chung của toàn xã hội. Như vậy, nên người đó luôn thoải mái là chính mình trong môi trường xã hội.

Nhân cách

   Theo các bạn, con người thì hơn nhau ở cái gì? Tiền bạc, nhà cửa, xe cộ … thật ra chỉ là những vật ngoài thân. Nhiều người sống trong một tòa lâu đài nguy nga, tráng lệ nhưng cũng không cảm thấy hạnh phúc. Nhiều người sở hữu rất nhiều tiền, đi những chiếc xe đẹp nhất nhưng cũng không cảm thấy hạnh phúc. Vì hạnh phúc là thứ chúng ta cảm nhận, chứ không phải là do thứ mà chúng ta sở hữu. Cho nên, con người sống trong xã hội chỉ hơn nhau ở nhân cách thôi. Vậy nhân cách là gì?

Bản thân

     Một cuộc sống khó khăn, thiếu tốn, và một tương lai còn khá mờ mịt khiến đôi khi trong trái tim tôi cảm thấy rất bế tắc. Dù lý trí của tôi vẫn lạc quan và vui vẻ. Nhưng ở nơi nào đấy trong tôi có cảm giác rất buồn phiền. Thành công có lẽ đã ở rất gần tôi rồi, việc gì mà tôi phải buồn bã, và lo lắng? Chỉ cần công việc của tôi thành công. Tôi sẽ thoát khỏi hoàn toàn cái thế giới này. Tôi sẽ bước chân vào thế giới của những người giàu có, sung sướng, và hạnh phúc. Tiền sẽ cho tôi sức mạnh để san phẳng mọi vật cản làm cho tôi không vui. Khi tôi yếu ớt, gần như cả thế giới này muốn đè bẹp tôi.

Giữa

     Những năm gần đây, việc các người đẹp trong làng giải trí như ca sĩ, diễn viên điện ảnh, siêu người mẫu, MC truyền hình, hay các hoa hậu … kết hôn cùng những tỷ phú đã trở thành một việc hết sức bình thường. Vì từ xưa đến nay, sự giàu có vẫn thường đi đôi với sự nổi tiếng. Những người sở hữu nhiều tiền mới là những người có quyền lực thật sự trong xã hội. Mà ở trên đời, có người đàn ông nào lại không yêu sắc đẹp của người phụ nữ? Còn có người phụ nữ nào lại chê tiền bạc của một người đàn ông? Tâm lý ấy của con người cũng là rất bình thường, và mang tính bản năng.  Để rồi dư luận lại xôn xao bàn tán về người đẹp này kết hôn cùng tỷ phú kia … Những chuyện như thế vẫn thu hút được rất nhiều sự chú ý của dư luận. Có người ngưỡng mộ những cặp đôi  được xem là hoàn hảo ấy. Có người thì ghen tỵ với sự may mắn và hạnh phúc của họ. Nhưng theo số liệu thống kê, thì tỷ lệ ly hôn của các cặp vợ chồng nổi tiếng này rất cao. Và nạn nhân trong các cuộc hôn nhân này đa phần là phụ nữ. Nguyên nhân thì có rất nhiều, có thể do công việc làm ăn của người chồng tỷ phú bị phá sản, mâu thuẫn giữa mẹ chồng và nàng dâu, chuyện người thứ ba xen vào hôn nhân của họ … nhưng tôi nghĩ nguyên nhân cơ bản nhất dẫn đến sự đổ vỡ trong hôn nhân của họ, là vì giữa họ và bạn đời đã không có một tình yêu chân chính. Hôn nhân của họ dựa trên sự tương đồng về đẳng cấp, địa vị, và làm theo khuân mẫu quen thuộc là người phụ nữ đẹp và người chồng giàu có.

Công việc

        Một ngày mới đang dần khép lại, và tôi lại tiến thêm một bước nhỏ trên con đường vươn tới sự thành công. Với tốc độ làm việc như hiện tại, tôi không dám chắc là mình sẽ đưa mọi thứ vào hoạt động thử nghiệm trong đầu tháng 11. Còn quá nhiều việc phải quan tâm, giải quyết. Vậy mà xem ra khả năng làm việc của tôi không được cải thiện là bao. Nhưng tôi đang thật sự cảm thấy mệt mỏi với chuỗi ngày không làm ra tiền như thế này rồi. Uy tín của tôi trong cộng đồng xung quanh, đang bị giảm sút nghiêm trọng vì việc này. Tôi phải khẩn trương kiếm ra những khoản tiền lớn thôi.

Sống

      Một trong những nỗi bất hạnh lớn nhất trong cuộc sống, là chúng ta không giữ được lối sống, cách ứng xử bình thường của mình khi có biến động xẩy ra. Đấy có thể là khi chúng ta sắp sửa bắt đầu một mối quan hệ mới. Chúng ta sẽ tìm cách tô vẽ bản thân, chỉnh sửa lời ăn, tiếng nói, và thái độ ứng xử. Đôi khi việc thay đổi này quá đà, nên biểu hiện của chúng ta khác xa ngày thường. Vì thế, những người quen biết chúng ta sẽ cho rằng chúng ta đang giả tạo, gian dối, và cố ý lừa gạt những người khác. Còn chúng ta cũng không thể ứng xử như thế với mối quan hệ đó mãi. Vì thế, sớm muộn bản chất thật sự của chúng ta cũng bộc lộ. Sớm muộn các thói quen ứng xử của chúng ta cũng bộc lộ. Vì thế, người mà chúng ta đã đánh mất cả bản thân mình để xây dựng mối quan hệ với người đó sẽ khinh thường, và rất khó có thể trân trọng chúng ta. Cho nên, dù trong họ có nảy nở một tình yêu với chúng ta, thì tình yêu ấy cũng sẽ nhanh chóng bị mất đi như chưa hề tồn tại. Những người có lối ứng xử hay mất ổn định như vậy, thực chất là họ có một nhân cách yếu.

Sống

      Một trong những nỗi bất hạnh lớn nhất trong cuộc sống, là chúng ta không giữ được lối sống, cách ứng xử bình thường của mình khi có biến động xẩy ra. Đấy có thể là khi chúng ta sắp sửa bắt đầu một mối quan hệ mới. Chúng ta sẽ tìm cách tô vẽ bản thân, chỉnh sửa lời ăn, tiếng nói, và thái độ ứng xử. Đôi khi việc thay đổi này quá đà, nên biểu hiện của chúng ta khác xa ngày thường. Vì thế, những người quen biết chúng ta sẽ cho rằng chúng ta đang giả tạo, gian dối, và cố ý lừa gạt những người khác. Còn chúng ta cũng không thể ứng xử như thế với mối quan hệ đó mãi. Vì thế, sớm muộn bản chất thật sự của chúng ta cũng bộc lộ. Sớm muộn các thói quen ứng xử của chúng ta cũng bộc lộ. Vì thế, người mà chúng ta đã đánh mất cả bản thân mình để xây dựng mối quan hệ với người đó sẽ khinh thường, và rất khó có thể trân trọng chúng ta. Cho nên, dù trong họ có nảy nở một tình yêu với chúng ta, thì tình yêu ấy cũng sẽ nhanh chóng bị mất đi như chưa hề tồn tại. Những người có lối ứng xử hay mất ổn định như vậy, thực chất là họ có một nhân cách yếu.

Phúc

    Có khi nào các bạn tự hỏi vì sao một đứa trẻ dù thông minh, hiểu biết đến đâu cũng không được xã hội tôn trọng bằng một người lớn trưởng thành là vì sao không? Bởi vì một đứa trẻ đu có thông minh, tài giỏi đến mức nào. Thì nó vẫn chỉ là một đứa trẻ. Mà một đứa trẻ thì nó vẫn đang trong giai đoạn phát triển mạnh mẽ về nhân cách và trí tuệ. Nhân cách của nó vẫn còn hết sức non yếu. Hôm nay nó có thể là người tốt, nhưng ngày mai nó có thể trở thành người xấu. Mà người đời từ xưa cho đến nay, vẫn thường yêu mến, trân trọng sự bền vững lâu dài. Vì thế, chỉ cần là một người thật sự trưởng thành, thì vẫn được người đời tôn trọng.

Chọn

       Khi chúng ta thành công sẽ luôn có rất nhiều các mối quan hệ trong xã hội. Và gần như ai cũng cư xử tốt với chúng ta. Nhưng khi chúng ta thất bại, thì trong những người ấy, có rất nhiều người quay lưng, bỏ rơi, thậm chí còn làm tổn thương chúng ta. Nhưng không phải tất cả đều như thế. Có nhiều người vẫn cư xử với chúng ta không khác ngày xưa là bao. Họ là những người đáng trân trọng trong cuộc sống. Có được những người bạn trước sau như một như thế là rất đáng quý. Vậy mà nhiều người đã không đủ tỉnh táo, khôn ngoan để lưu giữ những người bạn như thế bên mình. Họ thường chạy theo những sự khôn khéo giả tạo, và những tình cảm hào nhoáng nông cạn bên ngoài. Chỉ những con người trung hậu, hoặc có tình cảm sâu đậm với chúng ta, thì mới có cách ứng xử như vậy. Họ đều là những người rất đáng quý.

Ngây

      Bạn đã yêu từ bao giờ? Còn tôi đã yêu từ rất sớm. Đó là vào năm tôi lên 8 tuổi. Khi đó tôi đang học lớp 3. Và tôi rất thích cậu bé ngồi bàn trên của tôi. Cậu bé ấy có một đôi mắt to, đen láy, và thường quay xuống nhìn tôi. Tôi còn nhớ cậu bé ấy hay mặc một chiếc áo sơ mi trắng, và bỏ gọn trong quần nhìn rất đẹp trai và oai phong. Cậu bé ấy là con của một gia đình giàu có ở khu phố chợ. Đã thế, cậu ấy lại còn học rất giỏi, và chữ rất đẹp. Vì vậy cậu ấy được cô giáo và nhiều bạn bè trong lớp quý mến. Và cả tôi cũng thế. May mắn cho tôi, là cậu ấy cũng rất quý mến tôi. Chúng tôi cùng chơi với nhau ở ngoài sân trường. Chúng tôi cùng học với nhau. Thậm chí chúng tôi còn đến nhà nhau chơi sau giờ học. Chúng tôi cùng hứa với nhau là sau này lớn lên sẽ cưới nhau để trở thành vợ chồng. Tôi rất thích cậu bé ấy. Nhưng việc sẽ giống như hai vợ chồng thì tôi chưa bao giờ tưởng tượng ra. Mà có lẽ cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa bao giờ có một mối quan hệ thân thiết như thế với ai.

Thơ

       Trong giấc mơ của mình, tôi vẫn nhớ những giây phút hạnh phúc được cậu ấy cho tôi chơi chung chiếc ô tô đồ chơi rất đẹp của mình. Nhưng vì xấu tính, lại ích kỷ. Khi chơi xong, tôi sợ cậu ấy sẽ cho mấy đứa con gái đáng ghét, học cùng lớp tôi ở gần nhà cậu ấy chơi cùng. Thế là tôi đã giẫm bẹp hỏng chiếc ô tô đó! Vậy mà cậu ấy không giận tôi nhiều. Tôi còn mơ nhiều lần rằng căn nhà nơi chúng tôi đang chơi thì có nguy cơ đổ sập. Bọn trẻ khác đã chạy ra xa, còn tôi thì vẫn bị mắc kẹt tại đó. Người tôi bủn rủn vì sợ, nên không thể chạy nổi. Tôi đã gọi cậu ấy quay lại cứu tôi. Và không ngại nguy hiểm, cậu ấy đã lao vào cứu tôi. Nhưng tôi chạy thoát, còn cậu ấy thì không kịp nữa. Tôi đã không đủ bản lĩnh, lòng nhân hậu, tình yêu thương để quay lại cứu cậu ấy. Và căn nhà đổ sụp, cậu ấy bị vùi lấp trong đống đổ nát, hai ngón tay nhỏ của cậu ấy vẫn nhấp nháy vươn lên. Và cậu cậu vẫn đang rên rỉ bảo tôi quay lại cứu cậu ấy. Tôi đã giật mình tỉnh giấc, mồ hôi vã ra. Có lẽ tôi đã ghiết chết cậu ấy vì lòng ích kỷ của mình. Vì thế từ đó tôi chưa bao giờ có một hạnh phúc thật sự trong tình yêu. Dù bây giờ tôi đã 32 tuổi rồi. Dù cô bé nhà xóm của cậu ấy nói là cậu ấy đã bị chết do sập nhà. Nhưng tôi đã không tin đó là sự thật. Vì tôi vẫn nhớ ngày cậu ấy chia tay với tôi. Cô giáo đã không cho cậu ấy vào lớp tôi học nữa. Vì trong danh sách lớp không có tên cậu ấy. Hôm đó tôi đi muộn, và chúng tôi gặp nhau ở đường. Chúng tôi đã tặng nhau những vật kỷ niệm điên khùng nhất. Có lẽ tình yêu đã đến quá sớm với chúng tôi. Và chúng tôi đã không đủ trưởng thành, sự chín chắn, hiểu biết để đón nhận nó. Vì thế chúng tôi đã không hoàn toàn hạnh phúc với nó.

Nhưng

      Một buổi sáng tuyệt vời, thời tiết dịu mát, ánh nắng dịu dàng. Bây giờ đang là cuối mùa Thu, và đêm qua đã có một trận mưa lớn. Hôm nay đã là ngày mồng 2 tháng 10 rồi. Còn 29 nữa là bước sang tháng 11. Trong tháng 11 tôi có rất nhiều kế hoạch và dự định cho bản thân mình. Để thành công trong tháng 11, những ngày tháng 10 này tôi phải thật sự chăm chỉ làm việc. Tôi không được phép sao nhãng bản thân. Thế mà sáng hôm nay, tôi lại cố lần tìm thông tin về một người bạn cũ. Nhưng những thông tin về anh quá ít ỏi, vì thế, tôi đã không thể tìm được anh. Mà tìm anh để làm gì? Nếu có tình cảm với tôi, thì tại sao anh không đi tìm tôi? Không biết bây giờ anh có còn nhớ tới tôi là ai, đã quen tôi trong trường hợp nào hay không? Chỉ có điều tôi đã từng rất ấn tượng về anh. Có lẽ vì bản thân con người của anh đã nổi trội hơn những người khác.

Hàm

    Khi học lớp 7, tôi đã biết thế nào là hằng số. Và đồ thị hàm hằng là một đường thẳng song song với trục Ox trên hệ tọa độ của mặt phẳng. Từ đó tôi luôn yêu thích đồ thị hàm hằng vì sự cố định và không thay đổi của nó. Và tôi ước tôi cũng vững vàng và không thay đổi như đồ thị hàm hằng.

Công sở

      Trong cách mối quan hệ xã hội quý nhất ở sự bền chặt. Đừng lên quá câu lệ các hình thức xã giao. Vì sống với nhau là sống lâu dài, chứ không phải là một ngày, hoặc hai ngày. Tốt nhất cứ sống chân thành, thật thà. Ứng xử theo thói thường ngày. Một mối quan hệ được xây dựng trên những cái bình thường của bản thân, nó sẽ có cơ hội bền vững lâu dài. Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến các cuộc tình công sở thường không chân chính, và chúng nhanh chóng bị đổ vỡ. Vì khi đến với môi trường công sở, các chàng trai, cô gái thường ăn mặc theo kiểu công sở, nói năng, đi đứng, hay cách ứng xử cũng đa phần dựa trên một tiêu chuẩn chung. Họ ít bộc lộ cá tính,tâm hồn, và lối sống cũng như cách suy nghĩ thật sự của mình. Vì thế, một tình yêu dựa trên bản chất không thật sự của con người mình, sẽ nhanh chóng bị đổ vỡ khi gặp khó khăn. Hoặc khi bản chất thật sự của họ bộc lộ với nhau.

Thân

      Lại bị mất ngủ! Vì đang là giai đoạn quan trọng của dự án. Tôi quyết định ngồi vào bàn làm việc. Những ngày này, tốt nhất khi đói thì tôi ăn, khi mệt thì tôi ngủ, còn lại toàn bộ thời gian tôi sẽ dành cho công việc. Nếu tôi cứ cố nằm trên giường để mong tìm giấc ngủ, thì may ra gần sáng giấc ngủ cũng đến với tôi. Nhưng mãi đến gần trưa tôi mới thức giấc. Vì thế, tôi đã lãng phí rất nhiều thời gian quý báu của bản thân. Biết là làm việc cả đêm, rồi ngủ bù mấy tiếng vài buổi sáng là rất không tốt cho sức khỏe. Nhưng đành vậy thôi. Tôi sẽ cố gắng điều chỉnh lại nhịp sinh học cho bản thân. Từ ngày bị thất tình. Tôi bị rơi vào trầm cảm khá nghiêm trọng. Và giấc ngủ của tôi bị rối loạn. Sức khỏe thì suy sụp. Tôi trông già hơn tuổi rất nhiều.

Cuộc

     Lâu lắm rồi tôi không tiêu tiền. Những đồng tiền ít ỏi còn lại, tôi đã rất cố gắng tiết kiệm cho đến khi công việc của tôi thành công.  Vậy mà hôm nay tôi có việc phải vào trong thị xã. Thế là tôi tiêu trong nửa buổi chiều bằng cả tháng chi phí của tôi. Bây giờ tôi mới cảm thấy mình đã chi tiêu rất lãng phí. Trong khi tôi còn cần cả một quãng thời gian dài khó nhọc để đưa công việc đi đến sựthành công.

1 tháng

     Bây giờ đã là tháng 10. Nếu tôi thật sự cố gắng trong công việc. Cộng thêm một chút may mắn, thì trong tháng 12 này tôi sẽ hoàn thành kế hoạch công việc của mình. Và tết dương lịch sẽ là ngày để tôi thỏa sức ăn mừng. Tết dương lịch nghĩa là vào đúng ngày 1/1/2016, thế là còn 3 tháng nữa. 3 tháng cho tôi đưa mọi thứ vào một guồng quay định sẵn. Vào ngày ấy, tôi ao ước được gặp lại anh, tôi muốn được chia sẻ cùng anh sự thành công của mình.

Nghĩa gì

       Vậy là đã bước sang 1 tháng mới. Tháng này có tới 31 ngày. Trong 31 ngày này, tôi phải giải quyết một khối lượng công việc khổng lồ. Nếu tôi muốn dự án của mình đang theo đuổi, vào hoạt động thử nghiệm trong thực tế, vào đầu tháng 11 này. Có lẽ trong tháng 10 này tôi sẽ không có thời gian để ngủ. Phải cố lên. Tôi đã quá chậm chân đối với sự thành công và hạnh phúc rồi.

Gặp

     Có lẽ 1 tháng nữa công việc của tôi sẽ thành công. Khi ấy tôi sẽ có tiền. Và có lẽ tôi sẽ đi tìm anh. Tại sao lại không đi tìm anh? Khi tôi đã vươn đến thế giới giàu có nơi anh sống. Dù không còn có thể là người bạn đời của nhau. Thì tôi vẫn muốn xem anh như là một người bạn. Trong cái thế giới chật hẹp này đã có quá nhiều quy định rồi. Tại sao trong tình cảm con người chúng ta lại đưa ra quá nhiều nguyên tắc? Tại sao người con gái lại không nên đi tìm người đàn ông mình yêu? Dù là con gái hay đàn ông, thì ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình mà. Đấy là quyền con người mà tạo hóa đã ban cho.

Quay

    Cảm thấy trong người thật hồi hộp. Không biết hồi hộp vì sao? Tôi đang mong chờ điều gì? Đã 5 năm kể từ ngày anh rời xa tôi để sang nước Pháp học tập và chữa bệnh cho mẹ. Ngày ấy tôi cũng đến 27 tuổi, vì thế anh đã khuyên tôi đi lấy chồng. Anh bảo tôi đừng đợi anh. Nước mắt tôi đã ứa ra, trong lòng tôi cảm thấy đau khổ vô bờ bến. Tôi đã không có đủ tiền để có thể đi theo anh đến tận cùng thế giới. Tôi lại càng không thể là gánh nặng của anh. Vì mẹ đang bị bệnh nặng cần anh phải chăm sóc. Sống trong một đất nước xa lạ, với mức sống rất cao so với quê hương của tôi. Cuộc sống của anh và mẹ có lẽ sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Tuy anh không bảo tôi đợi anh, nhưng anh đã nói sẽ chiếm được lại tôi khi anh trở về. Dù khi ấy tôi đang là vợ của người đàn ông nào, và có bao nhiêu đứa con với họ. Lời nói của anh đã làm ấm lòng người ở lại. Nhưng dù sao đó cũng là sự chia tay và không hứa ngày trở lại. 5 năm sẽ có biết bao sự đổi thay ở cả tôi và anh. Nhất là có vẻ như anh cũng đang muốn rời bỏ tôi mãi mãi.

Xa

     Hôm nay tôi trở về thăm thị xã nhỏ. Đấy là nơi tôi đã sống trong hơn 10 năm tuổi trẻ. Cũng đã 6 năm kể từ ngày tôi rời xa thị xã này. Đường phố đã khác xưa. Những cửa hàng, cửa hiệu mới mọc lên nhiều vô kể. Hàng quán nhiều hơn, nhiều căn nhà mới mọc lên. Những con người ở nơi đây bỗng trở lên xa lạ. Con phố cũ, nơi tôi từng sống suốt 3 năm, bây giờ cũng khác lạ quá. Cả ngôi trường đại học của tôi cũng như thế. Bạn bè cũ, những gương mặt thân quen giờ đã không còn.

Tìm

     Em phải cất bước ra đi thôi. Xin tôi đừng mong chờ gì hơn nữa từ quá khứ. Quá khứ cũng có gì nữa đâu mà níu giữ bước chân em. Em là người bị tất cả những người đàn ông em yêu thương bỏ rơi. Họ đều đã có gia đình riêng, có vợ, có con, có một cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc. Chỉ còn riêng mình em vẫn sống cô đơn với trái tim thổn thức. Em vẫn mơ về hình bóng xưa cũ. Để làm gì khi người đó đã dứt áo ra đi. Đã 5 năm rồi, vết thương trong lòng tôi thôi hãy lành lại. Đừng giữ mãi những yêu thương, giờ bỗng hóa buồn phiền.

Cần

      Vợ chồng là những người sống bên nhau cả đời. Họ ăn cùng mâm cơn, ngủ cùng giường. Họ có cùng chung con cái, bố mẹ, tài sản. Khi khỏe mạnh, vui vẻ họ có nhau. Lúc ốm đau, bệnh tật họ cũng cùng nhau chia sẻ. Tình cảm vợ chồng là một trong những tình cảm quan trọng và được tôn trọng nhất của loài người. Đó là mội trong những mối quan hệ quan trọng tạo liên kết trong một quốc gia. Tình cảm vợ chồng là hoa, là quả của tình yêu đôi lứa. Thế nên tình cảm vợ chồng vốn rất sâu bền. Tuy xã hội vẫn luôn giáo dục định hướng con người cần để tình yêu tổ quốc, sự hiếu nghĩa với cha mẹ lên trên tình cảm vợ chồng. Nhưng thực ra, tình cảm vợ chồng mới là sâu đậm nhất, sau thì đến tình cảm của cha mẹ với con cái. Đấy là quy luật tự nhiên.

Bền chặt

     Sống ở trên đời quý nhất là ở tấm lòng. Sự chân thật luôn được con người đánh giá cao từ xưa cho đến nay. Còn ngôn ngữ, cử chỉ thì chỉ là công cụ để thể hiện tấm lòng của mình với những người khác mà thôi. Vẫn biết rằng, một người ăn nói khôn khéo, cử chỉ nhã nhặn, lịch sự, vẫn rất dễ lấy được lòng người. Vì thế, việc học giao tiếp ứng xử là rất quan trọng đối với mỗi người. Đặc biệt là đối với các bạn nữ. Vì cách ăn nói, cử chỉ, thái độ là cái mà những người khác nhìn vào đầu tiên khi đánh giá, nhận xét một con người. Tuy vậy, theo kinh nghiệm của tôi, thì những người khéo léo quá thường ít nhân đức. Vì họ đã đi sâu vào sự xảo biện, khoa trương, giả tạo, nên đã tự đánh mất đi sự chân thành của mình. Một người như thế có thể lấy lòng tạm thời được những người khác. Nhưng về lâu, về dài người đó rất khó giữ được lòng tôn trọng, yêu mến của những người khác.

Riêng tôi

     Gần như trong mắt tất cả các bà mẹ trên thế giới, chỉ cần nhìn thấy con cái của họ đã kết hôn thì mới yên lòng. Nếu mộtcô gái hay một chàng trai nào đấy, vì một lý do nào đó mà chưa kết hôn. Lập tức họ sẽ trở thành đối tượng giục kết hôn của cả đại gia đình. Có lẽ mẹ tôi cũng vậy. Những ngày này mẹ tôi luôn nhìn tôi với ánh mắt buồn buồn. Trong đôi mắt mẹ luôn nhìn tôi như dò hỏi chuyện tình yêu, hôn nhân, và tiền bạc của tôi. Đáp lại thái độ của mẹ, thái độ của tôi là dửng dưng, bình thản. Vì tất cả những việc này là thuộc về việc riêng của tôi. Tôi không quan tâm đến cái nhìn của những người khác nhiều lắm. Với lại, gia đình của tôi đã gây ra rất nhiều nỗi đau và sự tổn thương trong tôi. Với tôi như thế là đủ rồi. Việc riêng của tôi, tôi sẽ tự lo.

Tôi

       Đã lâu lắm rồi tôi không đi chơi. Ngày mai tôi sẽ đi chơi một chuyến để cho bản thân được thư giãn. Rồi trong tháng 10 này tôi sẽ cố gắng hết sức để thành công. Tôi nhất định phải thành công. Và ngày mai là pha nghỉ cần thiết cho sự thành công của tôi. Khoa học đã chứng minh, lao động có nghỉ ngơi sẽ tạo ra hiệu xuất lao động cao nhất. Mà suốt cả một chuỗi thời gian dài, tôi đã làm việc không nghỉ ngơi rồi. Vì thế, ngày mai tôi cho phép mình được nghỉ ngơi một chút, trước khi tôi bước vào cả một tháng làm việc với cường độ rất cao.

Khi

       Em muốn lấy chồng. Mà em cũng cần phải lấy chồng thôi. Vì năm nay em đã 32 tuổi rồi. Có lẽ em đã quá muộn để đến với một cuộc hôn nhân. Nhưng mà trong lòng em vẫn chỉ nghĩ đến anh. Mà em và anh đã chia tay nhau chắc cũng đã 5 năm rồi anh nhỉ. Thật ra em không biết lý do chính xác anh đã rời bỏ em. Dù em đã rất mong nhớ anh. Và em cũng đã rất may mắn gặp lại anh. Nhưng có lẽ tình trạng lúc ấy của em tệ hại quá. Và em không xứng với anh, cậu chủ của một khác sạn sang trọng đến như vậy. Nhưng dù sao thì mình đã xa nhau. Em và anh đã không hề giữ một mối liên lạc nào hết. Có thể trong cả cuộc đời này em sẽ mãi mãi không bao giờ quên được anh, để đi yêu một người khác. Và cũng có thể cả cuộc đời này em sẽ không bao giờ gặp lại anh, chúng mình sẽ không bao giờ được sống bên nhau.

Vững

    Sống ở trong cuộc đời, nếu chúng ta muốn trở thành một người thành đạt và hạnh phúc trong cuộc sống. Thì nhất định chúng ta phải phát triển hài hòa, cân đối bản thân. Mọi sự phát triển lệch lạc quá mức, đều là nguồn gốc của sự hỗn loạn và bất hạnh sau này. Dù có vẻ khi chúng ta luôn phát triển hải hòa, cân đối bản thân, thì chúng ta có vẻ phát triển rất chậm hơn những người khác. Nhưng không sao, vì đấy là con đường duy nhất giúp bạn hạnh phúc và thành công bền vững.

Thị xã

    Ngày mai, dù trời nắng hay trời mưa, tôi vẫn phải vào trong thị xã. Vì tôi cần thay đổi thời hạn sử dụng trên cái thẻ ATM của mình. Đã lâu lắm rồi tôi không quay trở lại thị xã. Nơi tôi đã sống trong gần hết tuổi trẻ của mình. Nơi mà cả một thời sinh viên tôi ôm ấp những giấc mơ. Những con đường, khu phố, hay cửa hàng, đều thấm đượm biết bao kỷ niệm trong tôi.

Hạc giấy

    Bây giờ đang là đầu tháng 10. Theo dự kiến, vào ngày 20 tháng 11 năm 2015, ngôi trường trung học của tôi sẽ tổ chức lễ hội kỷ niệm 70 năm ngày thành lập trường. Giấy mời gửi đến học sinh các khóa từng học tại trường đã được gửi đi. Và nhiều nhóm, hội cựu học sinh của trường đang họp bàn về việc tặng quà cho nhà trường, rồi lên kế hoạch họp mặt nhân dịp ngày hội trường. Ngày hội trường sắp tới chắc là rất vui. Ở một nơi nào đấy trong lòng tôi cũng đang khao khát được trở về nơi chốn cũ. Nơi khởi đầu cho những giấc mơ của cuộc đời tôi. Và tôi vẫn đang theo đuổi giấc mơ được hình thành từ khi là cô bé học sinh lớp 10 của trường.

Mùa

     Đang là giữa mùa Thu. Nắng rực vàng trên những con đường. Không khí thì nóng bức khiến tôi có cảm giác như đang sống giữa mùa Hè. Mùa Thu năm nay thật lạ. Vẫn những chiếc lá vàng rơi bay trong gió. Nhưng trong không khí không có sự hanh khô như những mùa Thu đã qua. Mà nó chứa đầy mùi hơi nước.
        Mùa Thu này trong họ tộc nhà tôi có đến hai đám cưới. Một đứa em họ tôi sẽ cưới vợ vào cuối mùa Thu này. Còn cháu họ tôi thì cưới chồng vào ngày mai. Chắc giờ nó đang hạnh phúc lắm. Nó đang bịn rịn chia tay cùng gia đình, bạn bè. Bởi từ ngày mai nó sẽ bước vào một cuộc sống mới. Nó sẽ thật sự rời xa sự yêu thương che trở của bố mẹ. Và chính thức bước vào cuộc đời riêng của mình, với người đàn ông nó yêu thương. Tôi cũng thấy mừng cho nó. Chúc nó se có một cuộc sống thật hạnh phúc.

Xin

      Thế là cũng đã qua hơn một nửa mùa ThuLá vàng rơi đã trải thành thảm lá vàng dưới gốc cây xoan đào. Sau mùa Thu sẽ là mùa Đông. Rồi mùa Đông lạnh giá sẽ đi qua rất nhanh. Và mùa Xuân sẽ đến. Mùa Xuân vốn được xem là mùa của tình yêu. Em cũng đã trải qua được 31 mùa Xuân rồi. Mùa Xuân sắp đến sẽ là mùa Xuân thứ 32. Còn chờ đợi gì nữa đây, mùa Xuân này em thật sự muốn lấy chồng! Em muốn được lên xe hoa. Em muốn được mặc áo cưới. Em muốn được nắm tay người đàn ông em thật sự yêu thương đi trong lễ đường. Em muốn được cùng người ấy thề trước các đấng linh thiêng là sẽ sống bên nhau trọn đời. Và em muốn được sống hạnh phúc bên anh ấy trọn đời.

Đêm

     Thế là ngày tết Trung Thu năm nay đã khép lại trong buồn tẻ. Cả gia đình tôi không còn như xưa. Tất cả đã tan nát thật rồi. Mỗi người con của mẹ đều đã có một gia đình riêng. Trung Thu này một mình mẹ tôi cô đơn. Nhớ khi chị em chúng tôi còn nhỏ. Vào tết Trung Thu năm nào, mẹ cũng chuẩn bị sẵn một mâm bánh kẹo, hoa quả. Mâm cỗ bày sẵn trước mặt, nhưng chị em chúng tôi phải đợi đến khi trăng lên cao, thì mới được ăn. Thế là tôi cứ mong đứng, mong ngồi trăng mau lên cao, để được ăn bánh kẹo và hoa quả. Vầng trăng vào ngày Trung Thu nhưng năm ấy luôn rất to, tròn, và rất đẹp. Trong ký ức của tuổi 32 của tôi bây giờ, vầng trăng ấy vẫn là vầng trăng đẹp nhất mà tôi từng thấy. Những ngày tuổi thơ ấy, là những ngày hạnh phúc nhất của gia đình tôi. Mẹ luôn yêu thương chị em chúng tôi. Còn chị em chúng tôi cũng khá yêu thương nhau.

Khác biệt

      Có lẽ cũng đã được một năm, trước cửa nhà tôi có một cửa hàng thời trang mới. Tôi không nghĩ khu phố nhà tôi lại kinhdoanh thời trang tốt. Nhưng không ngờ, cô bé đó bán rất đông khách. Lượng hànghóa của cô bé đó tiêu thụ mỗi ngày khiến tôi phải phát thèm. Nhưng sau đó, dọc khu phố tôi ở, đã có thêm 3 cửa hàng thời trang mới mọc lên. Vì thế, lượng khách tập trung vào cửa hàng thời trang trước cửa nhà tôi đã giảm đi mất một nửa.

Thân mình

      Công việc của tôi đang đi vào hồi kết. Có lẽ tôi sắp đạt được thành công. Nhìn tiến độ công việc của tôi hoàn thành mỗi ngày như thế này. Tôi nghĩ là có lẽ sau 1 tháng nữa tôi sẽ thành công. Tuy sự thành công của tôi còn phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố khách quan khác nữa. Nhưng những gì thộc về yếu tố chủ quan, tôi đã làm hết rồi. Và tôi đang rất vui khi nhìn thấy sự tiến bộ của công việc. Chỉ còn 1 tháng nữa thôi, tôi sẽ đưa hệ thống mà tôi đang thiết lập vào hoạt động trong thực tế. Mọi thứ có vẻ đang rất tuyệt vời. Tôi bắt đầu có lòng tin vào sự thành công của tôi trong lần thử nghiệm này. Dù trong lòng của tôi vẫn còn có 1 chút sự không thỏa mãn, một chút của sự lo lắng. Nhưng không sao, tôi tin là tất cả đều sẽ ổn cả thôi trong tháng tới.

Của tôi

     Hai tháng nữa em họ tôi cưới vợ. Cả đại gia đình tôi vô cùng vui vẻ vì tin này. Vì nó năm nay cũng 30 tuổi rồi. Cũng đã có bằng thạc sỹ. Hiện nó đang làm việc tại Bộ Tài Chính. Nó đã có nhà riêng, có xe đẹp. Chỉ cần lấy một cô vợ ngoan hiền nữa là mọi thứ với nó sẽ trở nên hoàn hảo. Mà số nó kể ra cũng may mắn. Không biết thế nào, mà nó yêu ngay được một cô bé làm cùng với nó ở Bộ Tài Chính. Cô bé này vừa xinh xắn, thảo hiền, và nghe nói là rất giỏi. Thế là cả họ nhà tôi đều rất vui mừng vì cặp đôi hoàn hảo này.

Sự

    Công việc của tôi không tốt. Còn quá nhiều vấn đề trong dự án mà tôi đang thực hiện. Ngay chính tôi cũng không biết cách giải quyết triệt để nó. Giờ tôi chỉ còn trông chờ vào thời gian. Và cả sự giúp đỡ từ phía đối tác.

Cưới

    Lấy chồng thôi. Tôi đã quá muộn để lấy chồng rồi. Nếu tôi không cố gắng lấy được chồng ở thời điểm hiện tại. Có thể sau này tôi sẽ rất khó lấy chồng. Một cô gái 32 tuổi, dù là trong nền văn hóa phương Đông hay phương Tây, thì cũng là quá muộn rồi. Những chuyện tình trong quá khứ đã qua từ rất lâu. Tôi cần quên hết đi tất cả. Nếu thật lòng họ yêu và cần có tôi trong cuộc đời. Họ sẽ đến bên tôi, ở bên tôi, hay là giữ liên lạc với tôi. Còn ở thời hiện tại, tất cả họ đã rời xa tôi. Dù vì bất cứ lý do gì, thì kết quả vẫn giống nhau cả thôi. Đã đến lúc tôi phải chấp nhận một sự thật là tôi bị bỏ rơi, và tôi có vẻ như rất vô vị với mọi người. Tôi đã có quá nhiều kẻ thù trong cuộc sống. Vì thế, họ đã làm tổn thương cả cuộc sống của tôi.

Lòng

     Tình cảm của con người là một trong những thứ quý giá và đáng được trân trọng nhất trên thế giới này. Nhờ tình yêu thương giữa con người với con người mà cả thế giới này đã trở lên tốt đẹp hơn. Vì thế, nghệ thuật chinh phục lòng người là thứ mà rất nhiều người muốn học hỏi và tìm hiểu. Vì con người là loài động vật cao cấp nhất. Nên đời sống tâm lý và tình cảm của con người là hết sức phức tạp. Để thu phục được lòng người. Đòi hỏi chúng ta phải là người thật sự tốt trong xã hội. Mà ngay cái khái niệm tốt xấu trong xã hội cũng là một thứ cần bàn cãi. Mỗi người đều có một quan niệm và tiêu chuẩn riêng đánh giá sự tốt xấu của một con người. Nhưng khi cần đánh giá sự tốt xấu của một ai đó, chúng ta cần nhìn nhận một cách khách quan theo tiêu chuẩn chung được xã hội công nhận.

ATM

     Bây giờ đang là giữa mùa Thu. Vậy mà hôm nay trời nắng như đổ lửa. Nhiệt độ ngoài trời tăng cao. Nó khiến tôi có cảm giác như đang sống giữa mùa Hè nóng lực. Bình thường thì tôi không quan tâm đến thời tiết lắm. Nói đúng hơn thì rất lâu rồi tôi không quan tâm đên thời tiết. Vì công việc của tôi là ở nhà. Vì thế, dù trời mưa hay trời nắng thì cũng không ảnh hưởng đến tôi. Nhưng hôm nay tôi vốn định ra ngân hàng làm lại cái thẻ ATM. Vì cái thể của tôi đã sắp hết hạn sử dụng rồi. Thế mà trời hôm nay lại nắng quá. Trong khi suốt từ đầu mùa thu, không khí rất dịu mát và dễ chịu. Đúng là trời không chiều lòng người gì cả.

Chồng tôi

    Tôi và anh yêu nhau từ rất lâu rồi. Khi đó tôi mới là cô bé trong tuổi 20 chưa biết yêu là gì. Nhưng vì hoàn cảnh sống và địa vị khác xa nhau trong xã hội. Nên chúng tôi đã rời xa nhau. Nhưng tình yêuđúng là một cái vòng tròn. Sau cả một quãng đường dài vất vả với cuộc sống và công việc. Chúng tôi đều nhận ra rằng, chúng tôi thật sự rất yêu nhau. Và chúng tôi cần ở bên nhau, để trở lên mạnh mẽ hơn, rồi cùng nhau đấu tranh với cuộc sống.

Đời tôi

       Đêm qua tôi bị mất ngủ. Mãi rồi mới ngủ được. Vì thế mà sáng nay tôi thức dậy khá muộn. Tôi bị đánh thức bởi một cuộc gọi từ một số máy điện thoại lạ. Người gọi điện cho tôi tự xưng là  người quen của tôi từ hồi tôi học Trung cấp. Cô ấy nói là học khóa sau của tôi. Với một chất giọng khá coi thường và giọng cười đầy chất trịch thượng. Tôi thật sự không cảm thấy vui lòng về cô ấy! Ký ức về những năm tháng học trung cấp lại ùa về trong tôi.

Giàu

    Lại mất ngủ rồi. Tôi vừa có mấy ngày ngủ ngon. Thế mà hôm nay lại mất ngủ. Không biết là tại sao nữa. Có lẽ là do cả ngày hôm nay tôi chỉ ăn có 1 bát cháo với đường. Thôi thì ngày mai tôi phải muacon cá về ăn để tăng cao sức khỏe vậy. Có lẽ cũng tại tôi hơi lo lắng, buồn phiền về cái dự án tôi đang làm lại phải để thêm 1 tháng nữa mới đưa vào chạy thử nghiệm được. Tội nghiệp tôi thế đấy. Cứ tình trạng ăn không ăn được. Ngủ không ngủ được như hiện nay, thì sức khỏe tôi sẽ rất đáng phải lo lắng đấy.

Này rồi

      Bây giờ đang là giữa mùa Thu. Nghe nói đầu mùa Xuân này em họ tôi sẽ lấy vợ. Nó lấy 1 cô bé làm cùng làm việc với nó ở Bộ Tài Chính. Tôi cũng thấy mừng cho nó. Cô bé đó không xinh đẹp như tôi đã tưởng tượng. Nhưng được cái trông cũng năng động và thông minh. Vậy là trong những người họ hàng của tôi, có lẽ chỉ còn mình tôi là chưa kết hôn. Nói ra thì cũng thật buồn. Vì tôi là con gái mà đã 32 tuổi rồi. Nhưng mà chuyện gì thì cũng có nguyên nhân của nó. Tại tôi chưa tạo ra cho bản thân 1 nguồn thu nhập ổn định. Vậy thôi.

Được rồi

      Tự dưng lại buồn! Đêm Trung Thu năm nay sao buồn vậy? Chẳng bù cho năm ngoái chút nào. Tự dưng thấy có cái gì đó buồn buồn. Một chút gì đó cô đơn. Vì sao nhỉ? Vì ta đã 32 tuổi rồi và vẫn cô đơn trong 1 ngày Trung Thu như thế này. Vì ta không có tiền để thỏa mãn mọi nhu cầu và mong ước cá nhân. Vì công việc của vẫn bế tắc. Và ta phải đợi ít nhất 1 tháng nữa mới hi vọng nó thành công. Tự dưng tôi thấy 1 tháng nữa sao dài vậy? Ít nhất 1 tháng nữa tôi mới có tiền, nên mới có lòng tôn trọng của những người khác. Thế đấy, tiền là thứ để khẳng định giá trị của tôi trong mắt mọi người ở thời điểm hiện tại.

Bản thân

    Tôi lại trở về với bản chất thật sự của con người tôi. Thì sao nào? Con người tôi nó vốn như thế mà! Tôi không quá tài giỏi, những cũng không phải là dạng tầm thường, nhỏ bé. Cuộc sống của tôi không giàu sang và hào nhoáng. Vì hiện tại tôi chỉ có thế thôi. Mỗi ngày tôi luôn cố gắng vươn lên trong cuộc sống. Tôi cố gắng học tập và làm việc để mong cho cuộc đời của mình thay đổi. Ở thời điểm hiện tại, tôi cũng chỉ làm được như thế thôi.

Thành

   Con người sinh ra vốn là một cỗ máy sinh học hoàn hảo nhất trong tự nhiên. Một đứa trẻ đa phần sống rất thật thà, trung thực, và nhân hậu. Nhưng trong quá trình lớn lên, đứa trẻ đó bị ảnh hưởng rất nhiều từ thế giới xung quang. Và trong chúng hình thành lên những nhân cách sai lệch với bản chất con người họ. Và đấy giống như một cố tật trong con người họ. Nếu không có một sự dũng cảm sửa chữa tận gốc rễ vấn đề. Người đó có thể sẽ sống cả đời giống như sống trên một ngọn cây, hay trên những đám mây. Vì họ không  bao giờ sống chân thành được nữa. Họ không bao giờ dám sống thật với bản chất con người mình được nữa. Họ rơi vào hết sự gian dối này đến sự gian dối khác. Cuối cùng thì sự gian dối sẽ xếp chồng lên sự gian dối. Điều này sẽ làm cho cuộc sống của họ trở lên bế tắc, nặng nề. Cuối cùng thì hủy diệt hoàn toàn cả cuộc sống của họ.

Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2016

Học trò khôn

    Con hơn cha là nhà có phúc. Một người học trò giỏi là người đi xa hơn rất nhiều những gì một người thầy có thể chỉ ra. Một người cứ nhất nhất chỉ biết nghe theo lời bố mẹ và thầy cô giáo thì sẽ không thể làm lên nổi công trạng gì. Những điều thầy cô và cha mẹ nói chưa chắc đã là đúng. Họ chỉ là người truyền cảm hứng và dạy bảo ta những kiến thức cơ bản được nhà nước quy định. Dù học qua đại học thì cuối cùng cũng chỉ là học cách tự học mà thôi. Vì trường đại học lớn nhất của mỗi người là trường đời.

Thầy trong xã hội

    Trong nền văn hóa Việt Nam ngày xưangười thầy có vị trí rất cao trong xã hội. Thầy cao hơn cha, hơn mẹ. Lý do là người thầy là người truyền đạt tri thức làm người. Người có học trong xã hội xưa là những người thuộc tầng lớp quý tộc trong xã hội. Khi đứng trước vua, quan, người có học không phải quỳ gối. Khi nghe xử ở công đường, người có học còn được mời ngồi ghế. Trong khi những người không có học trong xã hội bị coi là những kẻ tiểu nhân, mạt hạng trong xã hội. Đứng trước vua quan phải quỳ gối, có khi còn không dám ngẩng mặt lên nhìn. Địa vị của người đi học cao như vậy, nên địa vị của người thầy dạy học lại càng cao. Người thầy nói, người học trò không dám không nghe. Người thầy phạt, người học trò không dám không tuân.

Doanh nhân

      Hùng là một cậu bé mồ côi cha từ nhỏ. Một mình mẹ cậu làm nông nghiệp nuôi ba anh em Hùng khôn lớn. Khi học hết lớp 9, Hùng quyết định xin làm công nhân trong nhà máy về da dày trong thị xã để lấy tiền phụ giúp gia đình, lo cho các em ăn học.  lúc này sức khỏe của mẹ cậu đã yếu, đau ốm luôn. Ai cũng tiếc cho cậu, vì cậu luôn là một học sinh rất giỏi.

Cây mộc lan

      Tôi rất thích cây mộc lan. Bởi vì nó là loài cây trồng rất tuyệt vời trong nhà và văn phòng. Ngoài tác dụng lọc không khí, nó còn tạo vẻ đẹp cho cả căn phòng. Cây mộc lan được trồng phổ biến trong các gia đình và công sở. Ngay cả trong văn phòng chính phủ, cây mộc lan cũng được trồng. Tôi rất yêu thích loài cây này. Một hôm tôi nhìn thấy một cây mộc lan bị người ta cắt bỏ vứt bên đống rác. Tôi đã nhặt nó về, cắt bỏ lá của chúng. Còn thân của chúng tôi cắt thành những đoạn cao từ 20 đến 30 cm rồi vùi vào trong cát ẩm.

Nấm chua

    Có lẽ ai cũng đã biết về tác dụng củathực phẩm lên men. Trong thực phẩm lên men, những giá trị dinh dưỡng của thực phẩm không những được tăng nên nhiều lần, mà còn bổ xung rất nhiều số lượng vi khuẩn có lợi cho hệ tiêu hóa, kích thích ngon miệng. Vì thế, hãy để trong cái bếp của gia đình nhà bạn thực phẩm lên men, và ăn chúng hàng ngày. Có rất nhiều loại thực phẩm lên men truyền thống như dưa cải muối chua, cà muối chua, mắm tôm, thịt chua, nem chua, ... Gần như thứ gì con người ăn được cũng có thể đem lên men để ăn. Chúng đều là những món ăn rất thú vị. Tôi đang bắt đầu cảm thấy say mê với những loại thực phẩm lên men. Có lẽ tôi sẽ biến chúng trở thành một loại thức ăn chính trong gia đình trong những ngày tới. Cách làm các loại thực phẩm nên men cũng rất đơn giản. Hôm nay tôi xin giới thiệu với các bạn cách làm món ăn nấm chua rất ngon và thú vị.

Không chê người khác

      Nếu có địa vị thấp kém trong xã hội  làm việc gì cũng rất khó khăn. Muốn giúp ai đó cũng rất khó. Dù lòng mình có tốt, thì có khi cũng gặp điều không tốt. Vì thế, trong cuộc sống hãy đấu tranh để chiếm lấy địa vị xã hội cao nhất có thể.

Người xa lạ

   Bố ạ! Dạo này bố có khỏe không? Công việc của bố hẳn là rất tốt? Và bố đang hạnh phúc? Còn con, mọi việc đang khá ổn. Con đang rất cố gắng tiến lên mỗi ngày. Một cuộc sống không có bố ở bên đã quá quen rồi. Vì thế con vẫn cảm thấy khá tốt. Từ ngày bố bỏ rơi con và mẹ lại quê nhà. Để vun vén cho một hạnh phúc tốt đẹp cho tương lai của bố. Khi ấy con mới lên 2 tuổi. Con không nhớ và biết nhiều lắm. Nhưng con nhớ là mẹ đã rất buồn và đau khổ. Con không trách bố, con trách người phụ nữ mới của bố đã kéo bố ra khỏi mẹ và con. Con giận cô ấy vì đã xúc phạm mẹ rất nặng nề.

Xây dựng cuộc đời tốt

     Trải qua rất nhiều khó khăn, thất bại và tụt hậu so với bạn bè cùng trang lứa. Tôi nhận ra rằng, sự thành công hay thất bại của mỗi người do tâm của người đó mà ra. Dù có điều kiện tốt, dù có trí tuệ cao. Thì sự thất bại vẫn là một tất yếu nếu tâm bạn xấu. Tâm của bạn giống như một cục nam châm lớn vậy. Nó sẽ hút mọi thứ phù tương thích với nó. Nếu tâm bạn luôn khao khát tình yêu, gia đình, sự thành công. Thì tự khắc nó sẽ có lực hút đối với những thứ đó. Và ngược lại, nếu tâm bạn không muốn lấy chồng, không muốn giàu có. Thì tự nhiên, sẽ luôn có một lực cản vô hình từ chính bạn phá bỏ đi những cơ hội đưa bạn đến với hôn nhân và sự giàu có.

Khi mẹ không tốt

     Ở trên đời, không ai có thể chọn bố, chọn mự mà sinh ra cả. Dù muốn hay không muốn thì họ vẫn là cha, là mẹ của chúng ta. Gần như tất cả các ông bố, bà mẹ trên thế giới này đều yêu thương con của mình. Họ luôn cố gắng làm tất cả những điều tốt đẹp nhất để cuộc đời con họ được ấm no, hạnh phúc. Nhưng không phải tất cả họ đều như thế. Trên thế giới có vô số những ông bố và bà mẹ không tốt. Nếu không may bị sinh ra từ một ông bố, bà mẹ ấy thì ta phải làm như thế nào?

Vượt qua khó khăn

       Khi cuộc sống gặp quá nhiều khó khăn. Ta đừng bao giờ mong ai có thể giúp mình. Từ xưa cho đến nay, người đời vẫn chạy theo người giàu có thành công mà lánh xa những người nghèo khó và thất bại. Việc của mình, mình phải tự lo thì may ra còn có cơ hội thoát khỏi mọi khó khăn.

Sống theo ước mơ

        Có một người sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo tại một vùng quê cũng nghèo nàn và lạc hậu. Chấp nhận một cuộc sống thực tế như bao nhiêu người dân quê nghèo nàn, dốt nát này ư? Không thể chấp nhận một cuộc sống quanh năm làm ăn vất vả và lo lắng cho bữa cơm, manh áo được đầy đủ như thế được. Càng không thể cứ đời nọ nối đời kia trong cảnh nghèo hèn, cơ cực như thế này được. Và cô đã ra đi. Cô đến học tập ở thành phố. Khát vọng đổi đời đã thắp sáng mọi con đường cô đi qua.

Không bỏ cuộc

     Trong một bối cảnh nền giáo dục không phát triển. Việc học ở trường gần như không có mấy tác dụng trong thực tế. Những thứ được giảng dạy ở trường không thực tế, kiến thức được truyền đạt xưa cũ và lạc hậu. Học sinh không ham học, giáo viên không yêu nghề. Họ làm nghề giáo viên chỉ là để kiếm sống. Người đi học không những trở thành người mạnh mec và thành công trong xã hội, mà họ còn trở thành những người lệch lạc, kém cỏi trong nhận thức , làm việc không hiệu quả và hèn hạ trong cuộc sống.

Học hay

    Sự việc, hiện tượng nào xảy ra cũng đều có nguyên nhân của nó. Không có cái gì tự nhiên mà xuất hiện cả. Tất cả đều có nguyên nhân. Giống như trong một gia đình thường xuyên xảy mâu thuẫn. Người đời có khi chỉ biết nhìn họ mà cười chê. Người ta khinh bỉ tất cả những thành viên trong gia đình đó. Nhưng nếu một người khôn ngoan, hiểu biết và thật sự có trí tuệ. Họ sẽ nhìn ra nguyên nhân của những mâu thuẫn đó, biết được ai là người tốt, ai là kẻ xấu trong gia đình đó.

Học vấn chân chính

     Mỗi một dân tộc có một nền văn hóa, suy nghĩ, thói quen khá khác nhau. Sự học của các quốc gia trên thế giới cũng khác nhau. Những nền học vấn được thế giới hiện nay đề cao là Mỹ, Úc, Nhật, Anh Quốc và Đức. Tôi đang băn khoăn tự hỏi, nếu tôi là một công dân của một nước đang phát triển mà đến các quốc gia đó học. Tôi sẽ học được cái gì khi ngôn ngữ không thành thạo. Khi thói quen, suy nghĩ và cách sống rất khác họ. Nếu tôi học hỏi được tất cả những điều ấy từ họ. Thì khi tôi trở về đất nước chúng tôi. Tôi cũng buộc phải vứt bỏ tất cả những thứ đó, để hòa quyện vào lối sống, cũng như nền văn hóa của chúng tôi.

Phát triển loài người

   Xã hội loài người đã trải qua rất nhiều thời kỳ lịch sử. Mỗi thời kỳ, người ta lại tôn trọng những thứ khác nhau. Khi xã hội còn trong buổi sơ khai. Cuộc sống của loài người còn vô cùng vất vả. Con người sống chủ yếu bằng việc săn bắn, hái lượm. Người phụ nữ vì có thân hình nhỏ bé, họ thu gom được nhiều hoa quả hơn. Một mặt, sức chịu đựng của người phụ nữ cao hơn. Họ cần mẫn thu lượng và nuôi sống được cả bầy đàn. Con cái khi sinh ra chỉ biết có mẹ. Một cuộc sống theo bầy đàn, sức lực cơ bắp vượt trội của người đàn ông không có mấy tác dụng.  họ quen dùng sức mạnh của cả tập thể. Vì thế, người phụ nữ là người có uy tín lớn nhất trong cộng đồng. Trí tuệ của người phụ nữ được tôn vinh.